Mỗi ngày đi làm là một niềm vui.

Tôi đã từng có ước mơ là có một công việc ổn định mà phải đúng với đam mê của tôi. Tôi đãng từng thích làm một công việc ở văn phòng, thích làm báo cáo, thích gửi mail cho khách hàng, thích được làm việc nhóm, thích được training liên tục. Nhưng với một đứa không có bằng cấp như tôi thì tôi nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ được làm những công việc như thế.

Và tôi cũng đã từng làm rất nhiều việc, cũng đã từng là nhân viên tư vấn về dịch vụ cưới nhưng cuối cùng tôi lại bỏ hết vì môi trường làm việc không thoải mái. Đến một ngày tôi gửi mail xin việc và được gọi đi phóng vấn tại Louis Wu Studio, tôi cảm thấy rất bình thường vì đã đi làm nhiều nên tôi biết khi tới phỏng vấn họ sẽ hỏi gì. Vậy mà, bước vào tư vấn tại đây, tôi cảm thấy khớp vì những gì tôi nghĩ nó đã không xảy ra. Chị Quản lí không hỏi tôi về bằng cấp mà chỉ đưa cho tôi tình huống để giải quyết. Và thật may mắn, tôi đã vượt qua được và bắt đầu đi làm.
Quan điểm cá nhân tôi đi làm là để kiếm tiền chứ không phải vui gì cả. Vậy mà ngày đầu tiên đi làm chị quản lý tặng tôi cuốn sổ và ghi Chào mừng em đến với Ngôi nhà Louis Wu. Là tôi thầm nghĩ trong đầu rằng chắc ở đây tình cảm lắm đây.
Và đúng là vậy.
Mỗi ngày đi làm là một bất ngờ. Ngày đầu tiên tôi tự hỏi đông nhân viên vậy thì sẽ tranh giành khách như thế nào. Nhưng ở đây, chúng tôi không hề tranh giành mà còn hỗ trợ cho nhau rất nhiều, khác với những nơi tôi đã từng làm qua… Bất ngờ thứ hai mà làm tôi quyết tâm ở lại đó là có một bạn nhân viên đang gặp rắc rối với khách hàng, thì các bạn nhân viên khác không hề quay lưng mà còn hỗ trợ tìm cách cùng nhau giải quyết rắc rối đó. Lúc đó tôi nghĩ chỉ có thương nhau như một gia đình thì mới giúp đỡ nhau như thế, tôi luôn thắc mắc tại sao họ có thể làm như vậy được.
Bất ngờ làm tôi thích thú nhất đó là tuy chỉ là Studio ảnh cưới nhưng ở đây chúng tôi làm báo cáo hằng tuần, cuối tháng, đưa ra đề xuất, yêu cầu như thế nào. Làm việc với khách qua mail, tất cả những điều này làm tôi rất thích thú.
Là một đứa mới gặp những bế tắc trong cuộc sống mà tưởng chừng không biết khi nào tôi mới có thể ổn định tinh thần lại được. Thì giờ đây tôi được xem gần như là đứa thoải mái nhất nhà, bạn bè tôi ai cũng ngạc nhiên hỏi thăm sao tôi có thể vượt qua được nhanh thế. Vâng, vì tôi được làm tại đây, nơi mà tôi xem là nhà, nơi mà tôi có chị Quản Lý cực kì tâm lý, mặc dù chúng tôi bị la cả ngày, nơi mà tôi có những người đồng nghiệp là những người chị cho tôi cảm giác thoải mái mà chưa có nơi làm việc nào mà tôi có cảm giác thoải mái như thế này.
Hãy tưởng tượng làm việc ở một nơi toàn những con người vui vẻ, gặp khách hàng cũng thế, khi họ đên với tôi cũng mang niềm vui đến cho tôi. Thì tại sao tôi không nhanh yêu đời như thế này. Tôi đã từng buồn vì không đi học Đại Học để có bằng cấp như mọi người thì giờ đây lại khác. Chỉ cần một nơi làm việc thoải mái, đúng với đam mê, những gì bạn làm được mọi người công nhận là hạnh phúc lắm rồi. Đúng không mọi người?
Đã trải qua một thời gian làm việc tại Ngôi Nhà Louis Wu, em chỉ biết nói cám ơn các Anh Chị rất nhiều. Đã giúp em có một công việc đúng với đam mê, một môi trường làm việc em từng mơ ước, kể cả cơ sở vật chất, đã giúp em trở thành một đứa yêu đời hơn, lạc quan hơn xưa rất nhiều.
Mỗi ngày đi làm là một niềm vui, còn sức chạy target là một hạnh phúc.
Thuỳ Giang – CS

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *