Chuyện kể về một đám cưới trong mơ (P2)

ĐÁM CƯỚI CỦA TÔI ĐÃ DIỄN RA NHƯ THẾ NÀO?
Tôi mâu thuẫn và tham lam. Muốn làm hài lòng tất cả mọi người, mà vẫn phải hài lòng tôi nữa. Tâm lý bình thường của các cô dâu: luôn muốn cầu toàn cho sự kiện mang tính trọng đại nhất đời.

Tôi vẫn ngập tràn hạnh phúc khi nhớ lại những gì diễn ra trong đám cưới mình. Những người từng tham dự đám cưới tôi vẫn bảo tôi “đó là một đám cưới đầy cảm xúc”. Là vì những phần khác trong khâu tổ chức tôi không có điều kiện làm tốt hơn (nữa), nhưng cái tôi muốn làm tốt nhất trong khả năng của mình, đó là có được trọn vẹn những cảm xúc – thứ quý giá nhất với tôi – cho gia đình, bạn bè, tất cả những người đến chia vui với mình, và dĩ nhiên, cho chồng tôi và chính bản thân tôi. Nhưng làm sao để chia sẻ cảm xúc của mình với quá nhiều người, mà hết 70% là không quen biết, 10% có biết nhưng không quen, 10% tiếp theo là quen mà không thân, chỉ còn 10% là những người thật sự gần gũi và có thể “rơi nước mắt” vì vui cùng mình?
Tôi sợ một cái đám cưới xã giao. Nhưng số người không phải làm một cái đám cưới xã giao ít hơn số người phải làm. Và tôi nằm trong phần lớn. Nó dẫn đến không ít lần hoang mang trong vô vọng cho cô dâu – chú rể: “Đám cưới của mình mà ta!” Ai cũng muốn làm theo ý mình, nhưng đám cưới là ngày vui, theo ý mình thì Bố mẹ tất nhiên không vui, làm theo Bố mẹ thì mình khiên cưỡng, quan điểm khác hẳn nhau cơ mà, thật khó để dung hoà…
(Tất nhiên tôi không bàn tới trường hợp bạn có đủ điều kiện vật chất, thời gian để làm 2 đám cưới, 1 cho Bố mẹ và 1 cho chính bạn vui, hoặc những trường hợp bất chấp ai vui ai buồn mặc kệ, tui làm theo ý tui).
Cuối cùng, đám cưới tôi về hình thức, khách mời, những vấn đề cần có trong một đám cưới bình thường để Bố mẹ vẫn vui, vẫn đẹp mặt hai bên đều có (dù quá trời cái trong đó chúng tôi không thích). Về nội dung, 100% nằm trong tầm kiểm soát của vợ chồng tôi (dù sau đám cưới có lẽ Bố Mẹ vẫn còn tí…sốc). Đó không chỉ là cố gắng hết sức của vợ chồng tôi, đó còn là may mắn vì có sự dung hoà ngược lại…từ phía Bố Mẹ.
Dù thời gian chuẩn bị chưa tròn tháng tính từ lúc chúng tôi quyết định cưới nhau, nhưng tôi vẫn chạy hết sức ngày làm 8 tiếng ở công ty, tối về chuẩn bị để “cái gì tự làm được thì làm cho có ý nghĩa”. Cụ thể hơn về phần những điều tôi đã may mắn làm kịp, hay được làm khác đi một chút so với đám cưới thông thường:
1/ Thiệp mời: Chị hai tôi kinh doanh về in ấn. Tuy không phải trong lĩnh vực thiệp cưới nhưng cũng quá đủ để hỗ trợ chúng tôi tự làm một tấm thiệp không giống ai, tự in tự cắt tự gấp, tự cột dây và nó trông hơi giống tấm thiệp Giáng Sinh, vì đó là thời gian chúng tôi gửi thiệp mời đến khách, tôi muốn họ nhận thiệp vui như nhận thiệp Giáng Sinh vậy.
(Tất nhiên, thiệp không phải màu đỏ truyền thống, với nội dung truyền thống cũng đã làm khó Bố Mẹ trong việc đi mời, nhưng chúng tôi may mắn vượt qua).
2/ Áo cưới: Vẫn là điều tôi đặc biệt tự hào về sự “dám liều” của hai vợ chồng, và về khả năng biến ý tưởng thành hiện thực của nhà thiết kế tâm đắc của chúng tôi: anh Tuấn Trần 😉
Tôi có 2 chiếc váy cưới: 1 để mặc lúc lên làm lễ, 1 để có thể “quậy tưng” trong đám cưới.
Với váy cưới chính, tôi mong muốn nó thật sự đặc biệt, thật sự phù hợp với cá tính của tôi, với tình yêu của chúng tôi, và hơn nữa, tôi muốn nó có ý nghĩa với mình, thì tôi sẽ rất hạnh phúc.
Chia sẻ điều đó với nhà thiết kế, để rồi không thể ngờ được anh đã thực hiện hoá ý tưởng đó hơn cả những gì chúng tôi mong đợi. Tôi sẽ mặc một chiếc váy cưới bằng Jeans cho sự bụi bặm bụi phủi vốn có của mình, và chiếc váy đó được làm từ những chiếc quần Jeans cũ của chồng tôi, tất nhiên sẽ có một chút voal trắng ra dáng cô dâu. Đó là lần đầu tiên những người tham dự đám cưới thấy một cô dâu, mặc váy cưới hoàn toàn bằng Jeans, lại còn cắt may từ quần jeans cũ của vị hôn phu nữa chứ! Chồng tôi cũng mặc một bộ vest bằng Jeans cho phù hợp, nhưng đám cưới người ta thường nói về váy cưới cô dâu nhiều hơn, nên tôi không tả sâu nữa ;D

Váy cưới từ quần Jeans cũ của chồng 😉
Váy cưới thứ hai của tôi cơ bản là váy trắng ngắn bình thường để tôi có thể dễ dàng di chuyển nhảy múa tung tăng, nhưng được tận tay chị tôi ngày ấy tỉ mẫn chăm chút từng nét cọ vẽ lên những bông hoa mẫu đơn màu xám phớt vàng mà tôi rất thích…
3/ MC của tôi: tuyệt nhiên không phải MC nhà hàng với những câu nói ám ảnh. Là một người anh, một người bạn yêu thương và hiểu chúng tôi, hiểu đủ để chia sẻ chúng với cả những người không quen biết. Anh kết nối chúng tôi với mọi người, tạo không gian để tôi chia sẻ những điều mà khi đi dự đám cưới về, dù trước đó họ chỉ biết chúng tôi là con bác A bác B, nhưng họ vẫn nán lại đến tận tàn tiệc mới đứng lên, trao gửi chúng tôi những nụ cười, và rồi khi đi về nhà ít nhiều họ cũng hiểu chúng tôi làm ngành nghề gì, yêu nhau ra sao, gia đình, bạn bè tôi đã dành tình cảm cho tôi thế nào…
Anh cũng tạo trào lưu đổ cát thay vì đổ rượu, vì anh em thống nhất với nhau đổ rượu tốn tiền vô ích bỏ xừ, cát thì còn giữ lại mãi, cả câu nói kinh điển “giữ tình yêu khó như giữ nắm cát trên tay” mà sau này tạo thành trào lưu luôn.

Anh MC “của riêng” chúng tôi… Không nhớ vì sao cười toét cả ra nữa 😉
4/ Nội dung chương trình tiệc cưới:
Tôi gần như phá tan hoang mô típ chương trình thông thường. Coi như tôi chỉ mướn sảnh cưới, mướn sân khấu mà thôi, bởi tôi có cả đội văn nghệ sát cánh với nhau thời sinh viên (mãi tới khi chả ai còn múa hát được vì bận tay ôm con, tay cắp nách chai sữa, mà vẫn chơi với nhau tới tận bây giờ, và về sau nữa) đảm nhiệm hết cả tiệc cưới cơ mà.
Chồng tôi vốn sợ lên sân khấu. Anh đã năn nỉ bao nhiêu lần là đừng bắt anh nhảy múa hát hay nói năng gì (mà toàn là trò tôi thích làm;)), cuối cùng tôi chỉ yêu cầu anh tái hiện lại tình yêu anh dành cho tôi, với người bạn là chiếc máy ảnh đã kết duyên chúng tôi, đơn giản như chính con người anh, như những gì thân thuộc, gần gũi nhất để anh không phải “diễn” gì cả.

Phông sân khấu
Trang trí sân khấu ban đầu là cái phông trắng, vài cây đèn flash. Còn lại chỉ là chúng tôi, những con người không sợ sân khấu, những con người sáng đi làm, tối tới studio tôi để tập mấy đêm liền cho đêm diễn trọng đại nhất đời tôi, qua phần chỉ đạo từ xa của anh MC (cũng là đạo diễn). Tập đến ngày cuối thì anh bảo không đúng ý anh, thay đổi toàn bộ, công nhận đổi đường dây và động tác xong thì hay hơn hẳn, hay nhất là ngay tới sát giờ diễn tôi vốn bao lo lắng muốn xỉu của Cô dâu, nay thêm lo lắng lẫn lộn của phần tập cũ và mới, hỏi anh chị em ngay cánh gà chuẩn bị ào ra mở màn “ Chết rồi Lộ (biệt danh tôi trong đội) sợ quá, không nhớ gì cả, mọi người nhớ không?”, thì nhận được hàng loạt cú lắc đầu đồng lòng của toàn đội hình diễn viên khiến tôi gần như khuỵu không còn gì bám víu, vừa lúc tiếng nhạc nổi lên và cứ thế ào ra sân khấu, quên bài mà xạo như nhớ bài rồi cười ha ha ha như thiệt. Tất nhiên là loạn xà ngầu sân khấu nếu đứng từ phía đạo diễn; giả điên như thiệt mà vẫn trôi chảy từ phía diễn viên vì đó là nghề mà, vô tư thưởng thức và vỗ tay từ phía khán giả; tất nhiên vẫn đúng đường dây ý nghĩa anh Louis Wu gặp cô Thảo Nguyên trong một buổi chụp hình rồi làm quen, xong cầu hôn cô ý, phông trắng được giật xuống lộ ra phông đám cưới phía sau, chú rể được mặc vest, cô dâu được đội lúp và cầm hoa tay, chỉn chu cho phần lễ cưới thật sự bắt đầu…

Vui biết bao nhiêu khi có những người bạn “diễn sâu” hơn cả lúc tập =)))
Tôi muốn tự mình cầm micro giới thiệu đấng sinh thành, và tự mình nắm tay Bố Mẹ lên sân khấu.
Tôi muốn chúng tôi không phải chạy đôn chạy đáo đi đến từng bàn để 1-2-3 cười và làm nghĩa vụ quay phim, chụp hình, dù lượng khách mời không quá nhiều nhưng việc chỉ kịp dừng lại chụp hình theo nghi thức hết tất cả các bàn, chắc lúc tiệc cũng vừa tàn và tôi thì oà khóc “Trời ơi đám cưới tôi trôi qua mà tôi PHẢI chụp hình tới chả biết gì hết”. Bố Mẹ sợ rằng đám cưới xong không có cái hình người ta nói mình không phải. Chúng tôi thống nhất: anh quay phim chụp hình vẫn đi tới từng bàn ghi lại đủ hình ảnh của khách mời; chúng tôi vẫn đi đến từng bàn chào, trò chuyện thật sự thay vì chỉ mỉm cười diễn để chụp hình; tôi có thể dừng lại lâu hơn, ôm bạn tôi lâu hơn, lắng nghe và nhìn thấy những cảm xúc trong đám cưới mình một cách “có thì giờ” hơn…
Tôi bí mật biến mất giữa tiệc (nói bí mật vì chú rể chẳng biết gì kế hoạch đó, và ngay lúc tôi biến mất chú rể cũng đang quá vui mà không kịp biết), rồi bí mật xuất hiện trên sân khấu để hù chú rể bằng việc hát một ca khúc (Hồi sinh viên tôi được cho hát 1 lần rồi chuyển hẳn biên chế sang đội múa, không sao, đám cưới tôi mà ai cản được tôi hát chứ ;).

Bí mật biến mất, giả bộ cúp điện sảnh ai dè cúp luôn âm thanh, cuối cùng mở lên hết cùng lúc thành ra bể =))
Tôi, các bạn tôi, đồng nghiệp tôi lên sân khấu cùng hát, cùng nghe, cùng vui trọn vẹn, có chút “chuyên nghiệp” và kiểm soát nhẹ để không có những “màn vui đáng tiếc” xảy ra.

Những màn quẩy tung sân khấu 😉
Những phút cuối của chương trình, tôi gửi đến mọi người một slide ảnh cảm ơn những người đặc biệt của tôi bằng tất cả trái tim. Tôi chia sẻ với mọi người, điều thiếu sót duy nhất trong đám cưới tôi, đó là Ba tôi, người mà tôi hằng ao ước được nắm tay, rồi được Người trao gởi tôi cho Anh. Nên tôi mong muốn được một giây phút dành riêng cho Người ngay tại sân khấu này, với những hình ảnh Người và tôi khi còn bé, để Người vẫn có mặt trong đám cưới tôi, bằng cách hơi khác người ta, một chút.
Cuối cùng, tôi gửi lời cảm ơn chính Anh, đã mang đến cho tôi hạnh phúc này. Chồng tôi khóc nhiều hơn tôi trong đám cưới, vì có những bất ngờ mà tôi đã giữ tới phút chót, tới nỗi anh giành lấy micro, nói lung tung cả lên trong sự động viên (xen lẫn ngỡ ngàng) của mọi người.

Clip cảm ơn đang chạy trên sân khấu, một phút dành cho Ba, và lời tri ân đến mọi người…
Mẹ tôi đã tự tay trang trí từng cái bông hoa ở nhà tôi, trong sự giúp sức của mọi người, họ hàng… Cái bánh cưới của tôi, mẹ tôi cũng tỉ mẫn từng cái hoa gắn lên, gắn cả cái máy ảnh đội lúp nữa 😉

Bánh cưới yêu quý của riêng tui <3
Mặt tôi cũng là do những người yêu thương vẽ vời, đảm bảo khóc không lem.
Bó hoa cưới của tôi khi mặc áo dài, cho bạn chồng tự tay bó. Hoa tiệc thì bạn bó, đơn giản nhưng tình cảm thì đong đầy.
Tôi đã có một đám cưới mà mọi người cùng khóc, cùng cười với mình, trọn vẹn đến từng phút giây như vậy đó.
***
Tôi kể với mọi người tới đâu, kỷ niệm cảm xúc ùa về tới đó. Vậy tôi còn thèm muốn, còn tiếc gì ở đám cưới của mình nữa? Có chứ, cái tiếc mà không thể nào xử lý được, một khi sự kiện đã diễn ra rồi.
Tôi tiếc là không có một tấm hình phóng sự nào, ghi lại được những cảm xúc của gia đình tôi, bạn bè tôi, và chính chúng tôi trong ngày hôm ấy. Những cái lo lắng hồi hộp, những cái ôm, những giọt nước mắt và nụ cười, tất cả nằm gọn trong tim và trong trí nhớ. Giá như, tôi có những bức ảnh quý giá đó, để chia sẻ với tất cả mọi người bây giờ, sau gần 5 năm kết hôn, hay để dành cho Leica, con trai nhỏ của tôi xem và hỏi Ba Mẹ huyên thuyên. Giá như vậy thì tôi đã không phải kể từng chi tiết trong đám cưới, dông dài và không phải ai cũng đọc hết. Nhưng lướt ảnh, mỗi người sẽ đọng lại những cảm giác của riêng họ, theo cách của họ, trọn vẹn hơn chỉ đọc mô tả qua những con chữ.

Ảnh cưới truyền thống…điểm danh người tham dự
Tôi có những tấm ảnh do anh chụp ảnh truyền thống chụp, ghi lại toàn cảnh đám cưới, ghi đầy đủ những ai đến tham dự, ở khoảnh khắc mà ai cũng nghĩ là đẹp nhất, họ cười và chụp hình cùng cô dâu – chú rể chỉn chu; họ cũng cố gắng bắt những khoảnh khắc khóc cười, nhưng họ không thể đủ nhạy cảm, kinh nghiệm bằng những người chuyên chụp ảnh phóng sự, để truyền tải đúng sâu những cảm xúc, những góc máy chạm tim người xem, những tấm hình mà sau đám cưới, cô dâu chú rể sẽ cảm động biết bao nhiêu khi thấy được tâm trạng của từng người, mà trong ngày vui ấy với biết bao chuyện diễn ra, họ không kịp thấy, may thay, nhiếp ảnh gia phóng sự của họ đã “bắt được”, và gửi trao lại cho họ.
Tôi không nói chụp ảnh phóng sự là quan trọng hơn ảnh truyền thống, mỗi thể loại làm một nhiệm vụ khác nhau, tất nhiên anh chụp phóng sự không thể chụp đủ từng người, chụp đủ diễn tiến như truyền thống. Anh bận quan sát, bận làm người bí mật đứng đằng sau những lo lắng của người trong cuộc, để ghi nhận lại cảm xúc ấy, bận vận dụng hết tất cả giác quan để lưu giữ lại cho kịp những khoảnh khắc chỉ diễn ra MỘT lần, trong đám cưới đó; bằng tất cả kinh nghiệm, khả năng, sự trau dồi, óc thẩm mỹ và trái tim nhạy cảm của mình.
Với một đám cưới chú trọng cảm xúc hơn hình thức như đám cưới chúng tôi, thì việc không có một tấm hình thể loại phóng sự là điều đáng tiếc hơn bao giờ hết.

Ảnh tiệc truyền thống
Câu chuyện của tôi, như một câu trả lời cho những câu hỏi: “Chụp hình phóng sự có cần thiết không? Tại sao tốn khoản tiền đó làm gì? Chụp phóng sự khác với truyền thống sao?” mà tôi nhận được rất nhiều trong quá trình tư vấn cho khách hàng của mình.
Mọi thứ có thể trôi qua, những những bức ảnh có giá trị về mặt cảm xúc, phải chăng là thứ vô giá, tồn tại mãi với thời gian?
******
Cho những ngày gần kỷ niệm 5 năm ngày cưới…
Bài viết tiếp tục được cập nhật… (nằm trong số loạt bài notes dành tặng cho những ai đã trải qua đám cưới của mình mà còn tiếc nuối, cho những ai đang trải qua những ngày sắp cưới với bao lo toan và rối loạn cảm xúc, cho những ai chưa nhưng ngấp nghé ý định cưới xin thì có thêm góc nhìn nhỏ để chuẩn bị)…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *